Đã có...

Chuyện tình của ta…

Chủ nhà dễ thương, hiền lành, thật thà của các tềnh iu đã rơi vào lưới tình như thế nào? Một con người như vậy sao lại có nương tử là độc y đệ nhất nổi tiếng giang hồ?? Mọi chuyện thực hư ra sao??? Chuyện tình của 1 chú thỏ ngây thơ và 1 nàng cáo thành tinh.....chú thỏ sẽ làm thế nào để sống sót? Nào chúng ta cùng vén bức màn bí mật....tại Mộng nguyệt sơn trang truyền kỳ: Dụ hoặc độc y nương tử! _http://tieuthiencac.wordpress.com

BÁ YÊU TÀ QUÂN( chương 2)


Đọc tiếp »


BÁ YÊU TÀ QUÂN (chương 1)


” A… thực xin lỗi! Ta không phải cố ý , thực xin lỗi! Thực xin lỗi……”

Niếp Bách Khải cúi đầu nhìn chằm chằm  bàn tay nhỏ bé đang bối rối lau mảng áo trước ngực hắn, hắn không những không chán ghét bài khai đôi tay nhỏ bé đó , ngược lại kinh ngạc cùng say mê bàn tay nhỏ bé trước ngực khiến cho hắn cảm thụ một cảm giác lạ lùng.

” Xong rồi! Lau không sạch….. Thực xin lỗi! Thật sự thực xin lỗi! Ta bồi cho ngươi, ta nhất định  bồi thường cho ngươi!”

Chiếc áo sơ mi trắng của hắn dĩ nhiên bị  cà phê nóng đổ vào làm nhiễm một mảng màu nâu, cùng đó là chiếc quần âu cũng giống như có mấy mảng màu loang , nhưng là hắn không có vì thế mà giận dữ, không phải bởi vì hắn rất dũng cảm, cũng không là hắn bận tâm hình tượng, thật sự là hắn một chút  cảm giác đau đớn cũng không có, hắn chính là cảm giác chính mình, từ xương sống đến bộ vị như  có một dòng điện chạy qua, nhen nhóm lên một ngọn lửa.

” A, trời ơi! Bên này cũng dính! Thực xin lỗi, ta giúp ngươi lau, ta giúp ngươi lau…..”

Kia đôi tay nhỏ bé di chuyển đến nơi trọng yếu của hắn , làm hắn cảm thấy cả người mềm nhũn, chân tay vô lưc, chỉ có thế trơ mắt nhìn nàng từng bước từng bước xâm chiếm lãnh thổ mà không hề có lực chống cự.

Mùi hương trên người nàng len lỏi vào từng ngóc ngách con người hắn , tựa như mê hồn hương khiến đầu óc hắn mụ mị. Trời a! Trưng mắt nhìn bàn tay nhỏ bé của nàng dùng sức chà lau  phía trên đùi cũng có vài chỗ bị ướt lan ra giống như những đóa hoa đang nở rộ, hắn lại một lần nữa phát hiện hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy toàn thân cao thấp, đại não không thể  khống chế bộ vị đang từ từ ” Lớn lên” mà  bó tay không biện pháp.

” Như thế nào như vậy? Này…… Giống như lau cũng không hết…… Trời ạ ! Ta…… Ta bồi thường cho ngươi cũng tốt lắm”. Nàng như vậy vừa lầm bầm trong miệng , bàn tay nhỏ bé vẫn chưa từ bỏ ý định chà lau cho đối phương.

Niếp Bách Khải trên trán bắt đầu thấm xuất mồ hôi châu, hô hấp dần dần dồn dập đứng lên. Hắn biết hắn đang ở hội nghị công ty, này đây tất cả tâm phúc thuộc hạ trước mặt hắn, mà hắn lại vô năng không chế, trừ bỏ cắn chặt để tránh rên rỉ ra tiếng ở ngoài, hắn cũng  có thể nhìn thấy phủ ở trước mặt có một mái tóc dài, qua hình ảnh này, hắn  không nhịn được nghĩ, nếu đầu của nàng  thấp một chút……  thấp như vậy một chút nữa.

Một tiếng kinh suyễn, nàng như vậy ngẩng đầu, Niếp Bách Khải có chút điểm ngẩn ngơ nhìn chăm chú trước mắt khuôn mặt nhỏ nhắn, tuy không kiều diễm nhưng là thực ngọt, thực đáng yêu, trên khuôn mặt trắng hồng thật khéo léo tinh trí, này cái mũi cao xinh xinh, cái miệng nho nhỏ, nhất là đôi mắt đang ánh lên sự kinh hoàng, xấu hổ cùng ngượng ngùng thật khiến cho người ta muốn thưởng thức…

” Đối…… Thực xin lỗi…… Ta…… A──” Nàng vừa cúi đầu liền nhìn thấy “ cái kia” thật lớn, , bất giác kêu sợ hãi một tiếng giống  con thỏ nhỏ nhảy bắn thật xa, cuống quýt đem hai tay đưa ra sau lưng như để che dấu tội chứng…,” Ta không phải cố ý ! Ta thật sự không phải cố ý ! Ta…… Này, cái kia…… Đều không phải cố ý ……” Cả mặt nàng liền như vậy dỏ, đỏ đến nỗi Niếp Bách Khải nghĩ nàng có phải hay không bị cao huyết áp.

” Ta tin tưởng……” Niếp Bách Khải thanh âm cũng mất đi  bình tĩnh, trở nên thô dát trầm thấp, ai có kinh nghiệm khả nghe ra trong đó tình dục kích tình.

” Cái kia cùng…… Này……” Hắn nói xong hai người không hẹn mà cùng nuốt nước bọt.

” Này”…… Lại là một tiếng thấp suyễn, nàng nhanh chóng chuyển khai tầm mắt.Hắn nhìn đến nàng  cả cổ cũng đỏ, có lẽ đầu ngón tay của nàng cũng đỏ.

.” Ngươi đều không phải cố ý .”  Hắn tiếp tục mê muội nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ của nàng.

” Ta bồi thường cho ngươi, mời ngươi nói cho ta ngươi mua ở đâu, ta….” Nàng cúi đầu không dám nhìn về phía hắn.

” Ngươi tên  là gì?” Hắn ánh mắt tham lam nhìn chăm chú bộ ngực căng đầy, xuống chút nữa là cái bụng phẳng đáng yêu… Đáng chết! Hắn âm thầm nguyền rủa, khi nào thì bắt đầu, ánh mắt cũng không chịu đại não chỉ huy? Còn có hô hấp…… Đáng chết! Hành vi cũng như đại sắc lang khi nhìn mỹ nữ, chảy nước miếng! Hắn tự nhủ nghiêm lệnh chính mình.

” A? Ta…… Ta gọi là Quả Quả, Nhâm Quả Quả…… Của ngươi quần áo ở đâu……”

“ Không cần bồi thường” Hắn thuận miệng đáp, hai mắt như dán vào đôi chân xinh đẹp của nàng.

“ Không cần bồi thường? Chính là …” Quả Quả kinh ngạc quay lại tầm mắt,” Là ta không cẩn thận mới……” Nàng đột nhiên có chút ảm đạm khổ sở nói: : “Ta biết, ngày mai không cần đến đi làm, phải không?”

Vì cái gì tâm hắn đột nhiên khó chịu như vậy? Nhìn thấy mi mắt rũ buồn, khuôn mặt thất vọng  của nàng , tâm hắn như bị thiết côn đánh vào thật đau ? “Ai nói ? Ngươi tiếp tục đi làm.Quần áo của ta không hiếm, không phải chỉ có bộ này, ngươi không cần phải để trong lòng”.

Hắn cũng không thể giải thích vì cái gì hắn lại vội vàng muốn làm cho bộ mặt thất vọng của nàng biến mất, nếu có thể , hắn liền muốn gắt gao ôm nàng, nói cho nàng cái gì đều không  cần lo lắng, hết thảy đã có hắn ở đây.

“Ta rốt cuộc là làm sao vậy? Ta không phải nổi danh ” Băng lãnh”, chán ghét nữ nhân sao?” Niếp Bách Khải tự hỏi.

” Thật sự?”  Thoát khỏi cảnh bị sa thải khiến Quả Quả lộ ra nụ cười ngọt ngào.

” Đương nhiên là thật .” Niếp Bách Khải không tự giác cũng giơ lên một mạt ôn nhu mỉm cười. . Bổn đản! Ngươi ngây ngô cười cái gì? Còn không mau mau thu hồi nụ cười ngu xuẩn của ngươi! Hắn trong đầu không ngừng gầm lên giận dữ:  lực tự  chế của ngươi đang ngủ sao?Ngươi lãnh khốc vô tình , ngạo mạn đều bay đâu hết vậy?

Sau đó, Niếp Bách Khải hoảng sợ phát giác chính mình toàn thân, trừ bỏ lý trí đang kêu gào có phải hay không đang phát tình !Hoàn hảo, hắn chính là chưa đi đến bàn hội nghị đã muốn ngửa đầu tru lên. Nhưng là.. haizzzz…..

“ Ngươi thật sự là người tốt! Tổng tài!”  Quả Quả vẻ mặt sùng kính cùng cảm kích “ Ngươi là người duy nhất khi bị ta gây tai họa còn có thể rộng lượng tha thứ cho ta .” Nàng thở dài lặp lại: “ Ngươi thật sự là người tốt nhất”.

“Trời a! Hắc đạo uy danh hiển hách, mỗi người nghe thấy đều sợ hãi, đường đường được phong là lão đại “ Băng lãnh” là người tốt? “ Hắn miễn cưỡng dời tầm mắt hướng mọi người trong hội nghị, kia 12 tâm phúc thư hạ bị ánh mắt sắc bén chậm rãi nhìn quét một vòng . “ Các ngươi tốt nhất là ngậm miệng lại nhanh một  chút” Hắn lấy ánh mắt đe dọa  cảnh cáo, mọi  người trong hội nghị  giống như bị dọa đến câm.

Có người miệng há to, vẻ mặt mờ mịt, cũng có người trực nhu ánh mắt, nhưng là tất cả mọi người đều có chung một ý nghĩ, nhìn hắn mà lo lắng” Đại ca, ngươi bệnh sao không? Làm sao không thoải mái? Muốn hay không xem thầy thuốc?”Bọn hắn ánh mắt như thế tỏ vẻ.

“Nói bậy! các ngươi mới có bệnh.” Hắn phẫn uất tái nhìn mọi người một hồi. Quả Quả chỉ thấy không khí xung quanh khó hiểu, càng khó hiểu hơn nữa là sắc mặt hắn sao lại biến đổi. Lần này hắn bỗng thấy mình như  rối gỗ bị người khác điều khiển, bởi vì hắn chính là không thể khống chế bày ra khuôn mặt tươi cười, mà này hoàn toàn không qua đại não của hắn đồng ý, tuyệt khẳng định là do da mặt tự hành động. Gặp quỷ! Rốt cuộc có cái gì hắn có thể tự mình khống chế?

“ Ngươi có sao không?’’Quả Quả quan tâm sờ sờ hắn cái trán “ Không có phát sốt a!” Bàn tay nàng lại một lần nữa phạm tội , Niếp Bách Khải nhìn chằm chắm nó , hy vọng bàn tay nàng trở lại trên người hắn.

“ Vì cái gì mặt của ngươi lại tối sầm a.” Nàng hơi hơi nghiêng đầu nghi hoặc nhìn hắn.

” Ta không có việc gì.” Niếp Bách Khải thanh thanh yết hầu, hy vọng hắn thanh âm sẽ không tiết lộ ra hắn xúc động muốn nàng ngay trên bàn hội nghị”. ( ta cũng hông rõ ta dịch có đúng hông, đầu óc thật đen tối) ” Của ngươi trên người cũng bẩn,” Hắn hai mắt cơ khát _ như đại bàng nhìn thấy gà con _ nhìn đến kia một mảng ẩm ướt trên váy nàng. ” Ngươi tốt nhất hẳn đi rửa sạch một chút.” Hoặc là, để ta vì ngươi “ phục vụ” ( ặc, bt), hắn gian nan tự cấm mình nghĩ bậy.

Quả Quả nhu thuận nghe lời gật đầu” Hảo.” Nàng xoay người hướng cửa hội nghị đi đến, đương khi nàng đang định mở cửa rời đi, bỗng nhiên  quay đầu lại đối hắn thản nhiên cười,” Ngươi thật sự là người tốt.” Nói xong liền mở cửa chạy  đi.

Nàng đáng yêu đơn thuần tươi cười cư nhiên làm cho hắn thất thần một lúc lâu, sau đó mới có điểm luống cuống tay chân, thu hồi lại lý trí, đưa ra chiêu bài lãnh khốc vô tình thường ngày cảnh cáo mọi người trong phòng họp” Một câu cũng không được phép nói” Ngữ khí nghiêm túc cùng bá đạo . Sau đó cúi đầu tâm trạng như đang nghiên cứu tài liệu trong tay, thực là mất mặt a… Ta này cả đời chưa bao giờ như vậy thất thố. Ta rốt cuộc làm sao vậy? Niếp Bách Khải trong lòng ai oán, âm thầm dậm chân không thôi.

 

P/S: để có được chương nè ta xin cảm ơn đú đởn thiếu gia, hana đã đưa ra lời góp ý và cho ta lời khuyên…cảm ơn…

Thêm nữa là chương 2 ta sẽ tung hàng vào 1 ngày rất xa… rất xa…


BÁ YÊU TÀ QUÂN( văn án)


Tác giả : Vũ hân 羽昕

Convert: silly0301@tangthuvien

Thể loại: hiện đại, ngôn tình, HE

Độ dài: 150 pages

Tình trạng bản gốc: hoàn

Tình trạng edit:  đọc đến đâu edit đến đấy…

riêng văn án thì là do đú đởn thiếu gia edit nhá.. chứ vào tay ta thì chỉ có chém gió thành bão… Bắt đầu từ chương 1 mới là do ta edit..

Cảm ơn đú đởn thiếu gia nha….chúc ngươi luôn hạnh phúc, kiếm được thiếu phu nhân, con cháu đầy đàn… hắc hắc…

Tay mệt mỏi quá! Cổ hảo nhức! Mông hảo đau!
Di! Dưới mông có cái gì lại ngạnh như vậy ?!
A, là cái kia!

Vị đại ca này cũng thật không biết xấu hổ, dưới bàn dân thiên hạ hắn lại dám ngang nhiên phóng tứ hạ lưu như vậy , chính mình bất quá chỉ ăn của hắn có một bữa tôm càng lớn, hắn liền dây dưa không ngớt động động tay, sờ sờ chân, còn cuồng tứ  tuyên bố nàng  chính là tân nương của hắn, hắn  cuồng bá tấn công như vậy, nàng đành phải tùy ba khởi vũ, cùng hắn nguyên thủy điên cuồng  kết làm một thể, nhưng khi đang bị hạnh phúc bao phủ,  đại ca thân sinh của hắn lại biến thái để ý nàng, nhìn thấy hắn vì cứu chính mình mà bị thương tích đe dọa tánh mạng, nói cái gì đều là thầy thuốc cứu sống hắn, nàng muốn hắn phải phụ trách chính mình a